Đêm giao thừa xứ lạ: Viết tiếp lời hẹn của sự bền bĩ
Tết năm nay đến với tôi theo một cách rất khác. Không phải tiếng pháo nổ khắp xóm nhỏ, cũng chẳng phải mùi bánh tét vừa vớt từ nồi còn nóng hay giọng mẹ gọi í ới từ bếp. Giữa căn phòng thuê chỉ vài mét vuông trên đất khách, tôi nhận ra: đây là cái Tết đầu tiên tôi không ở bên gia đình.
Tôi là một du học sinh. Giữa một thành phố xa lạ. Bao nỗi nhớ nhà, sự buồn tủi cứ thế chất chồng, đặc biệt là khi chứng kiến phố xá xung quanh không hề có chút không khí xuân nào. Và tôi biết, ở Việt Nam, gia đình đang tất bật dọn dẹp chuẩn bị mâm cỗ.
Nỗi nhớ ngày càng thêm nặng nề cho đến tận đêm 29. Tôi nhớ món thịt kho mà mẹ làm hằng năm, món ăn mà tôi từng tưởng chừng ngán đến mức chỉ ăn vài miếng rồi bỏ dở nhưng giờ đây lại là món ăn tôi thèm nhất tại xứ người. Nhớ mùi hương quen thuộc, nhớ cái vị đậm đà ấm áp mà chẳng hàng quán nào có được.

Nồi thịt kho của mẹ là niềm khát khao của tôi nơi đất khách
Xung quanh, chi phí sinh hoạt đắt đỏ, mọi thứ đều phải chắt chiu từng chút, từng chút một. Những câu chuyện va vấp, những khó khăn tại xứ lạ trong suốt một năm qua chợt ùa về, khiến tôi cảm thấy vỡ òa trong góc phòng.
Ngồi đó, giữa khoảng lặng của đêm giao thừa, tôi cầm chiếc bút máy Thiên Long BIZ-FT01 - món quà duy nhất và ý nghĩa nhất bố tặng khi tiễn tôi ra sân bay. Tôi nhớ lại ánh mắt và lời nói của bố: "Bố mẹ không có gì nhiều, chỉ mong cây bút này sẽ đồng hành cùng con, viết nên những điều con mong ước và giúp con vững bước dù có bao nhiêu khó khăn."
Phải nhỉ, bố mẹ đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào bản thân tôi, tôi phải thật kiên cường và bền bỉ. Sự cô đơn này không phải là dấu chấm hết, mà là bài học đầu tiên về sự trưởng thành.
Thế là tôi bật máy gọi điện về nhà. Trước lúc pháo hoa giao thừa ở Việt Nam bắt đầu, tôi thấy bố mẹ đang tất bật bên mâm cơm cúng. Dù bận rộn, họ vẫn không quên hỏi thăm tôi. Tôi nhận ra ánh mắt họ có thoáng buồn vì con gái không về, nhưng cũng có một niềm tin mạnh mẽ rằng đây là bài học đáng nhớ cho tôi ở một nơi xa, nơi tôi đang học cách tự lập và mạnh mẽ hơn.
Tiếng pháo hoa giao thừa rộn rã vọng qua màn hình máy tính, tôi nhìn gia đình mình quây quần, nghe giọng mẹ nói “Năm mới bình an con nhé”, nghe bố chúc tôi mạnh mẽ và kiên định. Ở nơi cách nhà nửa vòng trái đất, những âm thanh ấy lại trở thành hơi ấm mà tôi cần nhất. Tôi lặng lẽ cười, một nụ cười vừa có nước mắt vừa có niềm hy vọng.

Tiếng pháo hoa rộn ràng, cùng lời chúc năm mới của cả gia đình
Tôi mở quyển sổ, dùng chính cây bút mà bố tặng viết nên một "wish list" rực rỡ cho năm mới: cho những ước mong sẽ sớm nở hoa, cho sự kiên trì không bao giờ tắt. Vì tôi biết, mỗi nét chữ hôm nay không chỉ là ước mơ, mà còn là lời hứa về sự bền bỉ tôi dành cho gia đình và chính mình.
Viết bình luận