Khóc nhè
Người ta thường nói, trưởng thành là khi biết cất nước mắt vào trong và khoác lên mình chiếc áo giáp kiên cường. Suốt những năm qua, tôi đã học cách làm một "người lớn" chuyên nghiệp như thế. Nhưng hóa ra, có những giọt nước mắt không phải vì yếu đuối, mà là vì hạnh phúc đã chạm đến ngưỡng không thể kìm lòng.
Mọi chuyện bắt đầu vào sáng 27 Tết, tôi nhận được lịch công tác đột xuất xuyên Tết, đến mùng 2 mới về. Cảm giác hụt hẫng tràn lòng, nhưng tôi chỉ khẽ thở dài, kìm nén sự thất vọng để giữ tinh thần làm việc chuyên nghiệp nhất. Tối đó, tôi tăng ca đến 12 giờ khuya mới về đến nhà. Đèn trước cửa vẫn sáng, mẹ tôi vẫn nằm võng đợi cửa, mắt nhắm hờ nhưng nghe tiếng xe là tỉnh giấc ngay.

Tôi mệt mỏi vì tăng ca nhưng mẹ vẫn đợi cửa chờ cơm
Mẹ cười hiền: "Con ăn cơm không, để mẹ hâm đồ ăn lại?". Tôi nuốt nghẹn, cố giữ giọng thản nhiên: "Con ăn rồi ạ. Năm nay con lại đi công tác, mùng 2 mới về mẹ ạ". Cứ ngỡ mẹ sẽ trách, nhưng bà chỉ cười: "Ừ, đi làm thì phải cố gắng, đón Tết xa nhà nhớ giữ sức khỏe nhá". Lúc ấy, tôi phải cắn chặt môi, nắm chặt bàn tay để ngăn mình không khóc trước mặt mẹ.
Sáng 28, tôi xách vali ra sân bay với bao nỗi ngổn ngang. Suốt chuyến đi và những buổi họp với đối tác, tôi luôn xuất hiện với diện mạo tự tin nhất. Trên tay tôi lúc nào cũng là chiếc bút bi Parker Vector X-STAIN Steel TB6 quen thuộc, nhịp nhàng ký kết những điều khoản, ghi chú những đầu việc quan trọng. Tôi tự nhủ: "Phải hoàn thành thật nhanh, thật tốt". Cây bút ấy như một người bạn đồng hành lặng lẽ, giúp tôi giải quyết công việc cuối cùng của năm với một tốc độ phi thường. Có lẽ, chính mong muốn được về nhà đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh bền bỉ ấy.
Và phép màu đã xảy ra. Nhờ sự nỗ lực và sự thấu hiểu từ phía đối tác, tôi hoàn thành công việc sớm hơn dự kiến. 10 giờ tối ngày 29 Tết, tôi đáp chuyến bay xuống thành phố quen thuộc và bắt taxi thẳng về nhà mà không báo trước.
Đứng trước cửa, nhìn qua khe cổng, tôi thấy bố mẹ đang tất bật dọn mâm cỗ cúng. Tiếng pháo hoa đâu đó đã bắt đầu nổ rộn ràng, mùi hương trầm phảng phất trong gió xuân. Hình ảnh ấy khiến tôi nhớ về những ngày bé, cũng là tôi chạy lon ton quanh mẹ, còn bố thì bận rộn trang hoàng nhà cửa... Tất cả hiện lên như một bức tranh không cần vẽ lại mà vẫn nguyên vẹn sắc màu.
Giây phút ấy, tôi chợt nhận ra mình đã hoàn thành xong nhiệm vụ quan trọng nhất đời mình: Về nhà.
Mọi rào cản "người lớn" đổ sụp. Hai má tôi nóng hổi, tôi đứng trước cửa và khóc lớn như một đứa trẻ. Bố mẹ giật mình chạy ra, mẹ sững người vài giây rồi òa ôm chầm lấy tôi: "Ôi con tôi về rồi này! Sao về mà không bảo mẹ?". Còn bố, ông vẫn đứng đó, nụ cười mỉm hiền từ nhưng mắt cũng đỏ hoe, trêu khẽ: "Con gái về rồi đấy à? Sao lớn rồi mà còn khóc nhè thế?".
Tôi vừa sụt sịt vừa cười, nép vào lòng bố mẹ mà đáp:
"Vì con dù có lớn bao nhiêu, thì vẫn là em bé bỏng của bố mẹ!"

Tôi vỡ òa trong vòng tay mẹ vào đêm giao thừa
Đêm Giao thừa ấy, tôi dùng cây bút đã cùng mình chinh chiến nơi xứ người để viết vào trang nhật ký đầu năm. Không còn là những dòng code hay lịch họp khô khan, mà là những lời cảm ơn vì sự bao dung của gia đình. Hóa ra, "khóc nhè" trong vòng tay bố mẹ chính là đặc quyền hạnh phúc nhất của sự trưởng thành.
Viết bình luận