Mùa Giáng sinh đầu tiên

Ngày đầu đặt chân lên thành phố đúng dịp Giáng sinh, tôi cứ ngỡ mình vừa bước vào một thế giới khác. Đèn treo dọc hai bên đường lấp lánh như những vệt sao rơi xuống mặt phố. Gió lạnh thổi qua, mang theo chút mùi khói xe và hương bánh nướng ngọt lịm, khiến sống mũi tôi cay nhẹ. Ông già Noel đứng trước một cửa hàng đồ chơi, cái bụng tròn căng và tiếng cười ồm ồm vang lên giữa dòng người hối hả. Cạnh đó, tiếng bài hát “Jingle Bells” từ một quán cà phê nhỏ hòa với giọng cười trẻ con, nghe rộn ràng như một ngày hội lớn của xứ người trong truyện cổ tích.

Tôi đứng nép ở một góc vỉa hè, ôm chặt chiếc ba lô đã sờn cạnh. Bao nhiêu thứ mới mẻ xô vào mắt khiến tôi vừa choáng ngợp, vừa háo hức. Ở quê tôi, một xóm cù lao nhỏ, quanh năm gió hun hút người dân chẳng ai biết Giáng sinh là gì. Mọi ngày cứ nối đuôi nhau đều đặn: bữa cơm chiều, tiếng gà gọi nhau về chuồng, trời sụp tối xuống nhanh như có ai tắt công tắc, không có cây thông, không ánh đèn, cũng chẳng ai nói gì đến quà cáp. Giáng sinh với tôi khi ấy chỉ là những cảnh phim vụt qua trên chiếc tivi cũ của nhà chú Hai hàng xóm, cái tivi mà mỗi lần trời mưa lớn là hình ảnh cứ nhiễu như mưa rào rơi.

Vậy mà giờ đây, giữa dòng người tấp nập và ánh sáng đan chằng chịt như lưới sáng, tôi bỗng thấy mình nhỏ xíu và lạc lõng. Lũ trẻ thành phố chạy vòng quanh cây thông lớn dựng trước trung tâm thương mại, cái cây cao đến mức nếu đặt cạnh gốc xoài sau nhà tôi thì cây xoài chắc cũng phải cúi đầu thua cuộc. Chúng cười vang, giày phát lên tiếng cộp cộp trên nền đá, ánh mắt sáng rực khi ngước nhìn những quả châu lấp lánh được treo kín các cành. Nhìn cảnh ấy, lòng tôi nhói một cái, một cái nhói nhẹ nhưng đủ để tôi nghe rõ sự khác biệt giữa nơi mình sinh ra và nơi mình đang đứng. Tôi thầm hỏi: “Giáng sinh thật sự là như vậy sao? Ở quê mình sao lại chẳng có?”

Lần đầu tôi thấy không khí Giáng sinh nhộn nhịp

Ba mẹ tôi đi bên cạnh và dường như hiểu được sự lặng im ấy. Ba khẽ đặt tay lên vai tôi, giọng ấm mà vẫn đầy vẻ ngập ngừng “Con thích Giáng sinh hả?”

Tôi gật đầu. Không phải vì quà cáp hay điều gì to tát mà vì sự lung linh náo nhiệt của thành phố khiến tôi ngẩn ngơ. Cả đời lớn lên giữa tiếng gió và sông nước, bỗng một ngày đối diện với thứ ánh sáng rực rỡ này, tôi thấy tim mình mở ra như khóm hoa giấy trước gió.

Mẹ mở túi, lấy ra một hộp quà nhỏ được gói bằng giấy nâu giản dị, nhưng buộc bằng một sợi dây đỏ rất đẹp: “Giáng sinh năm nay, ba mẹ có món quà đầu tiên cho con.”

Tôi cẩn thận tháo sợi dây, mở hộp. Bên trong là một hộp màu nước Colokit Thiên Long mới tinh, những lọ màu nằm ngay ngắn như chờ được thức dậy. Sắc màu rực rỡ, đỏ, xanh, vàng, cam, hồng… tựa như mang theo cả ánh sáng thành phố thu vào lòng nó. Tôi run run chạm vào hộp màu, cảm giác như mình đang chạm vào những điều trước đây chỉ có trong trí tưởng tượng non nớt.

Mẹ mỉm cười, ánh mắt hiền và ấm như ngọn đèn dầu lập lòe trong những đêm gió trở mùa ở quê “Ở quê mình không có Giáng sinh, nhưng con có thể tự vẽ Giáng sinh của riêng con.”

Ba tiếp lời, giọng trầm nhưng dứt khoát “Ở đâu cũng được, chỉ cần con vui thì mùa nào cũng thành đẹp.”

Tôi ôm hộp màu vào ngực như ôm một phần ánh sáng của thế giới vừa mở ra trước mắt. Nỗi buồn về sự khác biệt giữa quê và phố vẫn nằm đó, nhưng trong nỗi buồn ấy, một cảm giác ấm áp đã kịp nảy lên, nhẹ như mầm cây sau trận mưa. Giữa dòng người rực rỡ, tôi bỗng hiểu rằng Giáng sinh không chỉ nằm trong ánh đèn treo trên phố hay những bài nhạc vang khắp các cửa hàng. Nó còn nằm trong những điều nhỏ bé mà ta mang theo một món quà, một câu nói, hay một cái đặt tay nhẹ lên vai. Như hộp màu nước Colokit này, món quà đầu tiên đưa tôi đến với một thế giới nhiều sắc hơn.

Tối hôm ấy, trong căn phòng trọ nhỏ mà ba mẹ mới thuê, gió lùa qua khe cửa mang theo tiếng xe chạy ngoài đường, nhưng bên trong lại lặng như một khoảng trời riêng. Tôi ngồi bên cửa sổ, mở hộp màu nước. Mùi gỗ của bút chì và mùi giấy mới khiến tôi thấy lòng mình ấm lên. Tôi vẽ cây thông đầu tiên trong đời. Những nét màu còn run run vì tay tôi chưa quen, nhưng dần dần, cái cây hiện ra: cao, xanh, và ở đỉnh là một ngôi sao vàng mà tôi tô đi tô lại cho sáng hơn.

Cây thông  đầu tiên tôi vẽ mùa Giáng sinh

Bức vẽ ấy không hoàn hảo. Nhưng khi tôi đặt nó lên bàn, nhìn nó phản chiếu ánh đèn từ con hẻm ngoài kia, căn phòng nhỏ bỗng sáng lên và sáng theo cách rất riêng của nó.

Và lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận được Giáng sinh thật sự. Một Giáng sinh không cần phải rực rỡ, chỉ cần có bàn tay ba mẹ và một chút màu sắc đủ làm tim tôi ấm trong, suốt cả mùa đông.

Thứ Hai 22/12/2025
Bạn có tâm tư cần lắng nghe?
Chia sẻ cùng với chúng tôi
Gửi
Viết bình luận
Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên
loader