Xuân viễn xứ - Tết tha hương
Năm đầu tiên rời Việt Nam sang châu Âu du học, tôi không nghĩ mình sẽ thấm thía hai chữ “xa nhà” đến vậy. Những ngày thường, lịch học và việc làm thêm cuốn tôi vào guồng xoay liên tục. Nhưng chỉ đến khi Tết đến, khi phố xá vẫn lạnh như mọi ngày, tôi mới nhận ra mình đã thật sự đi rất xa.
Ở đây, Tết chỉ là một ngày mùa đông bình thường. Buổi sáng hai mươi chín âm lịch, tôi mở cửa sổ thấy cả con phố phủ màu xám bạc, người bản xứ vội vã đi làm trong cái lạnh cắt da. Không mai vàng, không bánh tét, không tiếng mẹ gọi dậy lau nhà ngày cận Tết. Không có gì cho tôi biết Tết đang đến ngoài thông báo lịch trên điện thoại.
Chiều tan tầm, tôi ghé siêu thị châu Á gần ký túc. Quầy hàng Tết bé nhỏ, chỉ có vài gói bánh chưng lạnh ngắt. Tôi mua một cái, dù méo và hơi cứng, nhưng nghĩ thầm: “Thôi có còn hơn không.”
Về phòng, tôi bật bếp nấu chút canh gà. Bếp ký túc xá là bếp chung và nó nhỏ đến mức tôi phải nép người để không va chạm vào đám bạn ngoại quốc khác đang nấu ăn. Hơi nước bốc lên, mùi gà khiến tôi nhớ nhà da diết. Chắc giờ này ở Việt Nam, mẹ đang hâm nồi thịt kho, bố treo câu đối, em trai chạy vòng vòng đòi lì xì… Tất cả ùa về khiến mắt tôi cay nhẹ.
Khi dọn bàn ăn, tôi nhìn căn phòng nhỏ hơn mười mét vuông của mình. Trống trải quá. Tết mà chỉ có một đĩa canh đơn sơ và gói bánh chưng lạnh lẽo. Tôi muốn trang trí một chút, cho có không khí quê nhà.
Tôi mở ngăn bàn, lấy ra hộp tuýt màu acrylic Thiên Long mà tôi đã vội nhét vào vali lúc chuẩn bị ra sân bay. Tôi nghĩ rằng mang theo rồi lỡ buồn thì tôi vẽ cho đỡ nhớ nhà. Lúc đó, không nghĩ rằng đến Tết đầu tiên xa quê, hộp màu ấy lại trở thành thứ ấm áp nhất trong phòng.
Tôi lấy ra tờ giấy A4 cứng màu đỏ, đặt lên bàn. Dưới ánh đèn vàng mờ, từng tuýp màu acrylic lấp lánh nhẹ. Tôi màu đen để đi những nét chữ thư pháp. Nét chữ đầu tiên run run, lạnh quá mà tay không vững. Nhưng rồi tôi lại cười, tự nhủ: “Ở đâu mà Tết chẳng cần chút đỏ để ấm lòng.”

Những ngày Tết đỏ từ câu đối cũng khiến người con xa xứ ấm lòng
Tôi vẽ câu đối đơn giản:
“Xuân xa xứ - lòng hướng về gia đình.”
“Tết đất khách - nhớ một mái nhà xưa.”
Màu acrylic bám lên giấy mịn màng, tươi và rực như làm sống dậy cả một góc Việt trong căn phòng lạnh. Tôi dán hai câu đối lên cửa, căn phòng bỗng ấm hơn hẳn, như một góc nhỏ quê hương nở ra giữa trời Âu.
Đêm Giao thừa, tôi mở laptop gọi về nhà. Bố mẹ, ông bà, đèn Tết sáng rực sau lưng họ. Mùi thức ăn như tỏa qua màn hình. “Con treo cái gì ở cửa đó?” - mẹ hỏi khi thấy hai dải đỏ sau lưng tôi. “Con vẽ câu đối. Dùng màu acrylic mẹ mua.” Mẹ cười, mà giọng hơi nghẹn “Tưởng con bận lắm không có thời gian làm mấy cái này.” “Con nhớ nhà quá nên vẽ cho đỡ buồn.”
Đến khoảnh khắc giao thừa, cả nhà chúc Tết nhau. Tôi ngồi một mình nghe tiếng pháo hoa từ màn hình. Tắt cuộc gọi, phòng lại chìm vào im lặng, nhưng hai câu đối đỏ vẫn sáng lên như hai đốm lửa nhỏ.

Cuộc gọi xa nhà năm đầu xa xứ nhớ lắm hương vị gia đình
Tôi đem bánh chưng ra cắt. Vị nhạt, chẳng giống mẹ gói, nhưng tôi vẫn ăn, từng miếng nhỏ như giữ lại chút ký ức quê nhà
Ngoài trời tuyết vẫn rơi. Tôi khoác áo đi dạo ra công viên. Thành phố không biết hôm nay là Tết. Không ai chúc nhau, không mùi nhang, không tiếng trống. Chỉ có tiếng gió lạnh và ánh đèn đường đơn độc.
Nhưng trong sự cô đơn đó, tôi hiểu mình đang lớn lên. Mùa Tết xa nhà đầu tiên chính là bước trưởng thành mà ai cũng phải trải qua để biết trân trọng mái nhà cũ, từng bữa cơm, từng tiếng gọi thân quen.
Khi trở về phòng, nhìn hai câu đối đỏ tự tay mình vẽ bằng màu Acrylic, tôi thấy lòng nhẹ đi. Tôi nhắn cho mẹ “Con ổn rồi. Tết xa mà cũng đẹp theo cách riêng. Tết sau nếu có thể, con sẽ về.” Mẹ chỉ nhắn lại “Không cần hứa. Con khỏe mạnh là Tết của ba mẹ rồi.”
Tôi đặt điện thoại xuống. Bên ngoài tuyết, bên trong câu đối đỏ. Một mùa Tết không pháo hoa nhưng đủ để tôi thấy rõ mình hơn. Và tôi biết rằng dù ở đâu, Tết vẫn luôn tìm được đường để trở về trái tim mình.
Viết bình luận